Đo tinh trùng
Một ông lão đi đến bệnh viện để bác sĩ đo số lượng tinh trùng. Bác sĩ đưa ông một cái chai nhỏ và dặn:
- Ông mang chai này về nhà và ngày mai trở lại với mẫu thử tinh dịch.
Ngày hôm sau, ông lão 85 tuổi trở lại với cái chai trống không. Ngạc nhiên, bác sĩ hỏi:
- Sau ông không mang mẫu thử đến đây?
Ông lão trả lời:
- Chuyện là như vậy nè bác sĩ. Đầu tiên, tôi thử bằng tay trái của mình, nhưng cũng ko được. Sau đó tôi lại dùng đến tay phải nhưng cũng ko khá hơn. Rồi tôi lại nhờ vợ tôi giúp đỡ. Bà ấy dùng tay phải lẫn tay trái cũng đều ko được gì. Đến nỗi bà ấy phải dùng miệng, nhưng mà ngay khi bà ấy gãy cả răng cũng ko có gì xảy ra. Thậm chí tôi còn nhờ bà hàng xóm kế bên sang giúp đỡ. Bà ấy cũng dùng cả hai tay, rồi đến kẹp giữa hai chân mà kết quả cũng vậy.
Bác sĩ ngạc nhiên:
- Ông nhờ cả hàng xóm nữa à?
- Uh, dù cho chúng tôi có cố gắng thế nào, tôi cũng ko mở được cái nút chai.
Tỏ tình nhầm người
Đang ngồi học thì con bé, ngồi bàn bên quăng qua cho mẩu giấy. Mở ra xem thì thấy "Mình thích bạn, mình hẹn hò nha".
Ôi trời! Khỏi phải nói, tâm trạng lâng lâng, mình thích con bé từ đầu năm học cơ, mình quay sang cười mỉm với con bé một cái thật tình cảm.
Con bé e thẹn nói khẽ:
- Anh đưa cho anh ngồi bên giùm em.
Khỏi phải nói mình ức chế thế nào, vò nát mảnh giấy quăng thẳng vô mặt thằng điên ngồi kế bên.
Nó ngơ ngác mở ra xem, cũng y như mình, khoái chí, cười tủm tỉm rồi bảo:
- Thích tôi sao không nói sớm, tôi cũng thích ông lâu rồi, mà ngại.
Sao không đi tiểu nhiều
Trong công viên, cô gái hỏi chàng trai: Anh ơi sao mắt anh to thế?
Chàng trai trả lời: mắt anh to vì hồi bé anh khóc nhiều.
Cô gái tiếc nuối: Thế sao hồi bé anh không đi tiểu nhiều?
Xì mũi ra chăn
(Ai từng trải mới hiểu)
Sau đêm tân hôn, chồng rầu rầu bảo vợ: “Thôi, chuyện đã thế rồi, (thở dài), tình chồng nghĩa vợ…, tôi cũng muối mặt vì cô mà cắn ngón tay này để nhỏ máu ra drap”. Vợ bảo: “Anh có lòng thì tôi có dạ. Cám ơn anh. Tôi cũng sẽ vì anh mà…. xì mũi ra chăn”.
Chọn đúng đấy..
Hai thằng sinh viên một tên là Nghiêm sinh viên Bách khoa, một là Tỉnh sinh viên Học viện tài chính gặp nhau trên đường.
Nghiêm hỏi : Tỉnh mày lấy đâu ra cái xe đạp đẹp thế ?- À, bữa trước tao đang đi bộ trên đường thì tự nhiên có một con nhỏ học cùng trường phóng xe đạp này tới. Nó quăng xe xuống, cởi phăng hết đồ đạc trên người rồi nằm ệch xuống bãi cỏ và nói với tao : – Anh ơi, em cho anh tất cả những gì anh muốn. ….
-Nghêm nói: Mày chọn xe đạp là đúng đấy, đằng nào thì mày cũng ko mặc vừa quần áo của nó …
Không cần phải cắt…
Một anh chàng thấy khó chịu và đau đớn ở bộ phận sinh dục của mình. Anh tìm đến chuyên gia giỏi để chữa.
Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia nọ nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá nhiều tiền. Anh nghĩ thầm: “Thật là một cú sốc quá sức tưởng tượng, làm sao mà chịu được khi chẳng còn gì vui thú để sống nốt quãng thời gian còn lại, thật là quá bất hạnh. Còn nước còn tát, chẳng nhẽ không còn vị bác sĩ giỏi nào khác chăng?”
Một tia hy vọng mong manh đủ để anh quyết định đi tìm vị chuyên gia khác. Vị bác sĩ cũng rất giỏi trong lĩnh vực anh quan tâm, sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia này cũng nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ…
- Thật là lũ lang băm, lúc nào cũng tiền, cắt bỏ – Anh nghĩ quá thất vọng.
Trong lúc đó anh lại theo lời giới thiệu của một vị khác. Anh khó nhọc hai ngày mới tìm được một thầy thuốc nhỏ bé, có cặp kính dày cộp. Ông thầy thuốc cũng xem xét rất kỹ càng cho anh, sau đó ông lần dở những cuốn sách dày và lớn. Anh chờ đợi với sự lo lắng và niềm hy vọng cuối cùng. Sau hồi lâu, ông nhìn anh nói:
- Đúng là bọn bác sĩ hễ động đến là tiền, là tiền.
Anh tròn xoe mắt và tươi tỉnh hẳn lên:
- Thưa, chắc là vẫn hy vọng, không phải phẫu thuật cắt bỏ chứ?
- Không, không cần phẫu thuật nếu anh mua thuốc của tôi…
- Không, không cần phẫu thuật, không cần điều trị… – Anh ta cảm thấy mình như được sinh ra một lần thứ hai.
- Không, anh cứ về đi, không cần phẫu thuật, khỏi phải tốn tiền điều trị, chỉ trong vòng 7 đến 10 ngày nữa, cái kia của anh sẽ tự… rụng!
Số khổ
Lấy nhau được ít lâu, nàng mới biết thực ra chồng mình chẳng có tài cán gì.Mọi việc trong nhà, nàng đều một thân gánh vác. Đánh vật với cuộc sống ở thị thành không xong, hai vợ chồng dọn về một làng chài ven biển tìm kế sinh nhai.Chắc vì thiếu kinh nghiệm nên nàng không đánh cá được nhiều như người ta. Cực chẳng đã, nàng khóc lóc với chị hàng xóm:- Chị ơi, có bí quyết gì không chỉ cho em với, nhà em chỉ ăn hại thôi, mình em mưa nắng kiếm ăn mà không đủ. Sức vóc em không thiếu nhưng mỗi tội không biết đánh cá chỗ nào cho được nhiều cả.Chị hàng xóm chép miệng:- Có gì đâu, cứ mỗi sáng dậy, tôi nhìn cái của nợ của lão chông, nó ngoẹo sang hướng nào thì đi đánh cá hướng ấy.Nàng về nhà làm theo, quả nhiên đánh được nhiều cá, đời sống khấm khá dần lên. Được ít hôm, nàng lại chạy sang than thở:- Chị ơi, nhưng có hôm cái của nợ ấy nó chỉ thẳng lên giời, em chẳng biết là nên đi theo hướng nào cả, hu hu, sao em khổ thế...Chị hàng xóm cười khẩy:- Phải gió nhà chị, hôm nào nó dựng đứng lên thế thì ở nhà chứ đi đánh cá làm gì nữa! Rõ là phước nhà chị mà không biết hưởng!
Xưng tội…
Có 4 bà sơ khi chết lên thiên đàng. Khi đến cổng thiên đàng 4 bà xưng tội với vị thánh gác cổng.
Bà thứ 1 xưng: “Con lỡ chạm ngón tay vào cái ấy của đàn ông”, “không sao, con hãy nhúng ngón tay vào chậu nước thánh” , vị thánh nói
Bà thứ 2 xưng tội: “con lỡ chạm nguyên cả bàn tay”, “con cứ nhúng bàn tay vào chậu nước thánh”,… vị thánh trả lời.
Bà thứ 3 bước tới định xưng tội thì bà thứ 4 chặn lại. Vị thánh hỏi: “Sao con lại ngăn bà ta lại?”.
Bà thứ 4 trả lời: “bà ta mà để nguyên cái mông vào chậu nước thì làm sao con súc miệng được".
Nguyên nhân bệnh bò điên
Trong lúc biên giới Mỹ đóng chặc cấm cửa bò nhập từ Canada, một nữ phóng viên phỏng vấn chú Hai Già, chủ một trại bò. - Thưa chú Hai từ đâu mà có bịnh bò điên? - Một con bò cái mỗi ngày được người ta vắt sữa - Thưa chú Hai, tôi chỉ hỏi bịnh bò điên từ đâu mà ra thôi - Thì con bò cái mỗi ngày người ta vắt sữa sáu lần - Thưa chú, con bò được vắt sữa mấy lần kệ nó đi, tôi chỉ hỏi bịnh bò điên từ đâu mà ra. - Một con bò cái mỗi ngày được vắt sữa sáu lần nhưng sáu tháng mới được nhảy một cái đấy cô ạ. - Chú Hai Già à, tôi nghĩ là chú hiểu lầm câu hỏi của tôi. Việc vắt sữa sáu lần một ngày và nhảy sáu tháng một lần đâu có liên quan. - Sao không liên quan chớ. Tôi hỏi cô, nếu một ngày tôi vắt sữa cô sáu lần nhưng sáu tháng cô mới được nhảy một cái thì thử hỏi cô có điên không!?
Xấu hổ…
Peter kể cho Tom nghe về bữa tiệc hôm trước mà anh ta đi dự với bạn gái của mình là Ann: “Hôm đó nàng mặc một chiếc áo không dây vô cùng kiều diễm. Nàng khiến cho cả bữa tiệc phải ngắm nhìn từ đầu tới cuối. Tớ cảm thấy vô cùng tự hào vì bạn gái mới quen cho đến khi nàng đứng dậy khỏi ghế ngồi để ra sàn nhảy với tớ. Một thằng cha căng chú kiết nào đó vô tình dẫm lên chiếc váy của nàng. Nó tụt xuống làm cả phòng quay lại nhìn..”
“Thế thì chắc nàng xấu hổ lắm nhỉ?”
“Tớ cũng chẳng biết nữa, lúc ấy làm gì có ai nhìn mặt đâu mà biết”