Dự báo thời tiết
Hai nhà chiêm tinh nói chuyện với nhau:
- Mùa hè năm nay đẹp nhỉ!
- Ừ, giống như mùa hè năm 2020 vậy.
Sợ
Nhân buổi văn nghệ dịp Tết Thiếu nhi, người dẫn chương trình muốn tạo cơ hội cho các em trổ tài ca hát, bèn yêu cầu các bé tình nguyện lên hát
Mít giơ tay, bước lên sân khấu. Người dẫn chương trình nói nhỏ bên tai: Cháu cầm "míc" hát tặng mọi người một bài nhé?
Mít hốt hoảng: Ôi! Nếu thế thì cháu không hát nữa đâu. Cháu sợ "míc" nó cắn lắm ạ. Vì ở nhà mẹ cháu nói con mic nhà mình dạo này hay cắn người lắm ạ!!!!!!!!!!
???????????
Trả đũa ông hàng xóm
Lúc 4 giờ sáng, Tèo nhận một cú điện thoại từ ông hàng xóm.
- Con chó nhà anh làm sao mà nó sủa suốt đêm thế, ai mà ngủ được?
Ngày hôm sau, cũng 4 giờ sáng, Tí gọi lại:
- Ông ngủ chưa?
- Có chuyện gì vậy?
- Tôi gọi cho ông biết hôm nay con chó nhà tôi không sao cả, vì ban ngày thì nó ngủ.
Cà chua và dừa
- Hùng: Mũi của cậu giống như quả cà chua, xấu lắm. Phải mũi dọc dừa như tớ mới đẹp
- Dũng: Ừ, đúng rồi, nhưng "nước dừa" đang chảy kìa!
- Hùng: !?!
Hơn
- Ông phú hộ: Quỳnh ! Con gà của tao đâu rồi hả?
- Quỳnh: Anh Tí thịt rồi!
- Ông phú hộ: Cái gì? Tao cho mày 1 đồng để mày trông nó rồi mà!
- Quỳnh: Nhưng ảnh cho con tới 2 đồng lận!
Đầu to hói nhiều hơn
Hai ông hói nói chuyện với nhau về chủ đề tóc:
- Suy đi tính lại, tôi thấy anh bị hói nhiều hơn tôi.
- Không có cơ sở! Chúng ta đều hói trọc cả, lấy gì mà so sánh?
- Thế nhưng .... đầu anh to hơn đầu tôi!
Ôi, lạy chúa tôi!
Bốn quý bà ngồi uống cà phê, lần lượt tự hào khoe với nhau về cậu quý tử của mình:
- Con trai tôi là một linh mục, mọi người đều gọi nó là Cha.
- Con tôi là Giám mục. Người ta gọi nó là Đức cha.
- Còn con tôi là Hồng y Giáo chủ, được kính cẩn gọi là Đức Ngài.
- Bà thứ tư nhấm nháp cà phê và im lặng, nhưng ba bà kia không để yên: Con trai bà thì sao?
- Con trai tôi cao 1,9 m, thân hình thể thao, đẹp trai, nhiều tiền, ăn mặc bảnh bao. Thấy nó, mọi phụ nữ đều phải thốt lên: "Ôi, lạy Chúa tôi!".
Quyết định sớm cho kịp giờ đăng báo
Chàng thanh niên dáng vẻ buồn bã thất vọng, đứng trên thành cầu đăm đăm nhìn xuống dòng nước xoáy cuộn. Sau lưng anh ta, một phóng viên bồn chồn đi lại với chiếc máy ảnh trong tay. Cuối cùng, tay nhà báo sốt ruột xem đồng hồ rồi chạy lên nói với anh chàng chán đời kia:
- Này anh bạn, quyết định rồi thì nhảy sớm đi, chỉ còn có 3 phút nữa thôi đấy!
- Đối với tôi thời gian đâu có ý nghĩa gì?
- Nhưng chậm hơn thì anh sẽ không kịp lọt vào báo Tin tức buổi chiều đâu!
Ai cũng tự trọng, trừ một người
Trong dịp nghỉ hè, nhà văn Victor Hugo đến một ngôi làng xinh đẹp. Cuộc sống ở đây thật thanh bình, ngày nào ông cũng thả ngựa gặm cỏ trên cánh đồng, còn mình thì lim dim tựa gốc cây tìm ý tưởng... Một hôm, choàng dậy thì ông đã thấy con ngựa biến mất. Tức điên lên, nhà văn bổ đi tìm nhưng vô ích. Thất thểu về nhà, gặp một ông cụ nông dân đi dạo trên đường, nhà văn than phiền về con ngựa. Ông cụ nhìn Hugo như một "quái vật" rồi khẽ đáp:
- Làng này toàn người tự trọng cả, không ai làm chuyện ấy đâu.
- Chợt cụ sực nhớ ra: À, mà này, cách đây mấy hôm, nghe nói có cái ông nhà văn gì đấy từ Paris đến. Hay là...
Khoe
Ba mày râu gặp nhau bàn tính về chuyện ăn :
- Mày râu 1: Tôi có thể ăn một lúc hai quả trứng gà
- Mày râu 2: Tưởng gì! Tôi có thể ăn một lúc được ba quả trứng gà
- Mày râu 3: Thế thì nhằm nhò gì! Một lúc tôi có thể ăn hàng trăm quả trứng.
- Mày râu 1, mày râu 2: Trứng gì vậy ?
- Mày râu 3: Trứng cá!
- Mày râu 1 và mày râu 2: Trời!!!