Triết lý về tiền
- Không ăn sáng không phải vì không có tiền ăn sáng, mà vì muốn tiết kiệm thời gian cho việc... ngủ.
- Tiền là thứ ngốn thời gian kinh khủng, để có nó, người ta phải làm nhiều việc: viết thư về nhà, xin bạn bè "viện trợ", "thăm" tiệm cầm đồ và viết đơn xin hoãn học phí...
- Khi quyết định không tấn công nàng nữa, không phải vì chàng không có duyên, không có năng khiếu, không đào hoa, không kiên trì, có đối thủ nặng ký... mà bởi một lý do đơn giản: một bông hồng Đà Lạt giá 20.000 đồng!
- Khi dùng dầu gội đầu của người khác, không phải vì mình không có tiền, mình kibo hay lợi dụng mà bởi vì loại dầu gội đó... phù hợp với tóc mình.
- Khi ta cắt mái đầu... đinh, hay xén đứt mái tóc dài chấm lưng... không phải vì ta ăn chơi đua đòi, mốt này kiểu nọ, mà vì muốn tiết kiệm nước và dầu gội đầu.
Nghe siêu hạng
Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:
- Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?
- Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách xa hàng dặm.
- Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ: Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ...
- Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục: Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc.
- Môi "đạo sĩ" lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:... cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.
Đành phải xây cầu
Một tỷ phú đang đi dạo dọc bờ biển thì nhặt được một cái chai. Khi ông ta mở nút thì một vị thần xuất hiện và nói:
- Vì sự giải thoát này, ta cho anh một điều ước.
Tỷ phú đã có mọi thứ trên đời, ông nói: Tôi hay đến Hawaii nghỉ mát, nhưng lại sợ đi máy bay và tàu thủy, hãy tạo cho tôi một cây cầu từ đây đến đó.
- Vị thần đắn đo vài phút rồi nói: Điều đó thật khó thực hiện. Phải đóng hàng triệu trụ lớn xuống biển sâu, đổ hàng tỷ tấn bê tông giữa đại dương... Rồi còn thuỷ triều, bão táp, động đất... Yêu cầu này thật quá sức của ta.
- Ông tỷ phú đành thay đổi điều ước: Thế thì hãy nói cho tôi những bí ẩn của phụ nữ. Điều gì khiến họ khóc và cười, tại sao tính khí họ thất thường, làm thế nào để họ hài lòng?
- Vị thần trở nên lúng túng hơn, chân tay thừa thãi, cuối cùng chặc lưỡi: Thôi được, anh muốn cây cầu cho hai hay bốn làn xe?
Có biết không?
Đường vắng, xe Dream II đang chạy bon bon thì một chiếc Babetta phóng vọt lên, tay lái xe nghênh nghênh đầu nói:
- Có biết Babetta không?
- Tay Dream II không thèm trả lời, cau mày vít ga bứt lên. Được một đoạn lại thấy chiếc xe "cà gỉ" kia băng băng vượt qua, cái đầu bù xù vẫn kịp ngoái sang gào: Có biết Babetta không?
- Chủ xe Dream II chặc lưỡi phớt lờ, rồi rà phanh đi chậm lại. Đến một khúc quanh, tay lái xe Dream II thấy chiếc Babetta chúi mũi vào một gốc cây, còn cái đầu bù xù thì đang lóp ngóp dưới ruộng. Sau khi kéo hắn lên bờ, tay lái Dream II hất hàm: Cậu cứ vượt lên rồi hỏi tôi câu đó là ý gì vậy?
- Ô, lại là bác đấy ư? Em hỏi vậy để nếu bác biết thì sẽ nhờ bác chỉ cho em cái phanh nó nằm ở đâu.
Đầu to hói nhiều hơn
Hai ông hói nói chuyện với nhau về chủ đề tóc:
- Suy đi tính lại, tôi thấy anh bị hói nhiều hơn tôi.
- Không có cơ sở! Chúng ta đều hói trọc cả, lấy gì mà so sánh?
- Thế nhưng .... đầu anh to hơn đầu tôi!
Tiền và không tiền
Hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Một người bảo:
- Này, có tiền và không có tiền đúng là khác nhau một trời một vực cậu ạ.
- Cậu nói thế là có ý gì?
- Ai có tiền thì đi xe hơi, uống bia ôm. Còn ai không tiền thì cố lắm cũng chỉ đi xe ôm và uống bia hơi thôi!
Buồn hơn
Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình:
- Trông anh buồn quá! Có chuyện gì thế?
- Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la.
- Xin chia buồn cùng anh!
- Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la.
- Trời đất! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này.
- Chưa hết đâu anh ạ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết và để lại cho tôi 10.000 đô la.
- Anh thật là người bất hạnh.
- Nhưng buồn hơn nữa là tháng này chả có ai chết cả.
Hiện tại và tương lai hacker
Là chỗ thân tình, một con quỷ mời tay hacker trẻ thăm quan địa ngục. Chàng thanh niên nhìn thấy máy tính ê hề, mọi người đều ngồi chơi DOOM, vào Internet thoải mái, quậy mệt nghỉ... Cậu ta tuyên bố rằng khi chết sẽ vào địa ngục này.
-...30 năm sau, anh ta chết và được đưa tới địa ngục. Vẫn là khung cảnh xưa nhưng người đã khác, cơ man là quỷ dữ gào thét hè nhau đòi xé phay, hầm nhừ xương anh ta trong vạc dầu làm lẩu. Hacker hỏi bạn cũ:
- Sao lại thế này, những cảnh ông cho tôi xem đâu?
- Bọn chúng là người bị ăn cắp account, chủ ngân hàng bị bẻ khoá, nhà quản trị mạng... Họ chờ anh ở đây đã lâu rồi. Thôi thì dám làm dám chịu nhé!
Những bông hoa
Một nhà văn nổi tiếng nói:
- Phái nữ là những bông hoa. Cô gái trẻ là những bông hoa trong vườn mùa xuân. Người đàn bà độc thân là bông hoa trong bức tranh treo trên tường. Người đàn bà đã có chồng là bông hoa cắm trong lọ...
- Thế thì bà lão giống cái gì?
- Bà lão là bông hoa khô ép trong cuốn sách cũ - nhà văn đáp.
Bấm chuông
3 người của 3 nước NV, Mỹ và Nhật tham gia cuộc thi nhịn đói trong phòng kín. Nếu đói quá không chịu nỗi nữa thì bâm chuông, sẽ có người mở cửa.
Ba ngày sau, Mỹ không chịu nỗi đã bấm chuông đòi ra. 1 tuần sau, Nhật cũng hết chịu nỗi phải bấm chuông nhưng VN vẫn chưa chịu ra.
Hai tuần sau, VN vẫn ngồi trong đó, mọi người bắt đầu lo sợ.
Một tháng sau, người ta mới mở cửa cho VN, may sao anh vẫn còn sống. Cánh nhà báo bu lại anh và hỏi bí quyết của anh, anh trả lời:
- Chúng nó nhốt tao vào cái phòng có cái chuông bị hư!