Không tin được
Oshin nói với bà chủ:
- Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi.
- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khoá hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.
- Vâng thưa bà. Nhưng mà cái chìa khoá ấy không thể mở được hòm.
Vừa bán vừa biếu
- Một bà bán hàng nổi tiếng bán đắt. Một hôm, có người nông dân vào mua hàng, bà ta giở giọng ngọt nhạt: "Tôi vừa bán vừa biếu ông đấy".
- Người nông dân chẳng phải tay vừa, ông nói: “Cảm ơn bà, tôi xin nhận một nửa là số hàng biếu, nửa còn lại bà cất giùm, ngày mai tôi mang tiền đến lấy sau”.
Đứa bé ngoan
Một cậu bé 3 tuổi tiến đến gần một phụ nữ mang bầu trong khi chờ mẹ cậu khám bác sĩ. Cậu bé tò mò hỏi:
- Tại sao bụng cô to thế?
- Người phụ nữ trả lời: À, cô đang có em bé.
- Cậu bé mắt tròn xoe ngạc nhiên: Em bé đang ở trong bụng cô à?
- Chắc chắn là như vậy rồi.
- Cậu bé hỏi tiếp: Nó có phải là một đứa bé ngoan không cô?
- Ồ, dĩ nhiên rồi, cháu ạ.
- Cậu bé lại càng ngạc nhiên hơn: Thế thì tại sao cô lại nuốt nó vào bụng???
Triết lý về tiền
- Không ăn sáng không phải vì không có tiền ăn sáng, mà vì muốn tiết kiệm thời gian cho việc... ngủ.
- Tiền là thứ ngốn thời gian kinh khủng, để có nó, người ta phải làm nhiều việc: viết thư về nhà, xin bạn bè "viện trợ", "thăm" tiệm cầm đồ và viết đơn xin hoãn học phí...
- Khi quyết định không tấn công nàng nữa, không phải vì chàng không có duyên, không có năng khiếu, không đào hoa, không kiên trì, có đối thủ nặng ký... mà bởi một lý do đơn giản: một bông hồng Đà Lạt giá 20.000 đồng!
- Khi dùng dầu gội đầu của người khác, không phải vì mình không có tiền, mình kibo hay lợi dụng mà bởi vì loại dầu gội đó... phù hợp với tóc mình.
- Khi ta cắt mái đầu... đinh, hay xén đứt mái tóc dài chấm lưng... không phải vì ta ăn chơi đua đòi, mốt này kiểu nọ, mà vì muốn tiết kiệm nước và dầu gội đầu.
Mang nỏ thần đi thi tài
Vòng chung kết giải "Cung thủ thiện xạ nhất thế giới" còn lại ba người: Robinhood, Hậu Nghệ và Trọng Thủy. Cuộc thi bắt đầu.
- Robinhood oai vệ bước ra, đặt trái táo lên đầu người giữ bia, lùi ra xa 50 m, giương cung... Phập... Trái táo bị mũi tên xuyên qua. Anh ta vỗ ngực nói: "I am Robinhood!".
- Hậu Nghệ cười khẩy, anh ta để một quả chanh lên đầu người kia, lùi xa 100 m và nhẹ nhàng lẩy cung cho mũi tên xuyên thủng quả chanh. Anh ta cao giọng: "I am Hau Nghe".
- Trọng Thủy để người giữ bia đội trái chanh cùng mũi tên của Hậu Nghệ đứng đó. Anh ta nhảy lên ngựa phi ra xa một dặm (1,6 km) và đột ngột quay phắt lại bắn luôn một phát...
- Cung trường nổ bùng lên tiếng hò reo tán thưởng vì một mũi tên đã cắm ngập vào đốc tên của thần tiễn Trung Quốc. Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Trọng Thủy khi anh này từ từ tụt xuống ngựa, giọng khàn đặc: "I... am... s... o... r... r... y..."
Tất cả quay lại nhìn người giữ bia: Anh ta loạng choạng rồi đổ kềnh xuống đất. Trên người, tên cắm dày đặc như bộ lông nhím...
Bức tranh nhỏ giản dị
Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng:
- Bức tranh này bao nhiêu tiền?
- Thưa ông, đấy chỉ là cái công tắc điện thôi ạ!
Đổi xe
- Tí: Mẹ cậu mới đổi xe gì cho cậu vậy?
- Tèo: Xe "quay"
- Tí: Vậy thì sướng rồi!
- Tèo (mếu): Làm sao sướng được khi hai chân cứ phải "quay đều, quay đều"
Khác nhau
Một bà cụ lật cuốn niên giám điện thoại ra, bắt gặp dòng chữ: "Khi có hoả hoạn, hãy gọi 114". Bà chép miệng:
- Bọn trẻ ngày nay lạ thật, trước kia có cháy, mình kêu: "Cháy nhà, cháy nhà", bây giờ lại la lên: "114".
Bấm chuông
3 người của 3 nước NV, Mỹ và Nhật tham gia cuộc thi nhịn đói trong phòng kín. Nếu đói quá không chịu nỗi nữa thì bâm chuông, sẽ có người mở cửa.
Ba ngày sau, Mỹ không chịu nỗi đã bấm chuông đòi ra. 1 tuần sau, Nhật cũng hết chịu nỗi phải bấm chuông nhưng VN vẫn chưa chịu ra.
Hai tuần sau, VN vẫn ngồi trong đó, mọi người bắt đầu lo sợ.
Một tháng sau, người ta mới mở cửa cho VN, may sao anh vẫn còn sống. Cánh nhà báo bu lại anh và hỏi bí quyết của anh, anh trả lời:
- Chúng nó nhốt tao vào cái phòng có cái chuông bị hư!
Vẫn còn may
Trên đường đi học về Y hỏi I:
- Y: Nghe đồn, hôm qua mày đến thăm nàng , bị chó nhà nàng cắn vào chân hả?
- I: Ừ nhưng vẫn còn may.
- Y: Cắn vào chân mà may.
- I: May chú sao, nếu nó cắn vào đôi giày thì…tiêu tao rồi , đôi giày tao mượn thằng T.
- Y: Hết nói nổi!