Dài gấp ba lần
Sau bài thuyết trình, tổng giám đốc cáu kỉnh nói với cô thư ký:
- Tại sao cô chuẩn bị bài phát biểu dài thế kia chứ! Đã dặn viết ngắn gọn thôi, có thấy người ta ngáp và ngủ gật không?
- Vâng... em xin lỗi. Tại vì em trót kẹp nhầm cho sếp cả ba bản copy của cùng một bài.
Dịch chuyện vui Mỹ sang tiếng Nhật
Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.
Biết trước rồi
Tại cửa hàng thịt, anh chàng kính cận nói:
- Cân cho tôi 1,05 kg thịt đùi.
- Sao không mua gọn một cân? - Người bán hàng thắc mắc.
- Để tôi về còn dễ ăn dễ nói với bà xã, nếu bà ấy cân lại còn bà thì cân thiếu.
Thiên đường và địa ngục dành cho quản trị mạng
Sau khi chết, hồn của lập trình viên bay lên trời, thiên thần đón tiếp phán:
- Sinh thời anh không gây nhiều tội lỗi, ơn trên cho phép anh được chọn vào thiên đường hoặc địa ngục vi tính.
- Anh này bảo thiên sứ cho xem thiên đường. Đó là một trung tâm vi tính hiện đại, toàn những máy đời mới nhất, hiện đại nhất, multimedia không chê vào đâu được, server thì khỏi bàn... nói chung đúng là thiên đường. Vị thánh tuyên bố: Nếu chọn thiên đường, anh sẽ là user ở đây.
- Anh chàng đã sướng mê đi rồi nhưng vẫn đề nghị thêm: Ngài hãy cho tôi xem địa ngục ra sao?
- Cũng chính là đây, chỉ có điều anh sẽ là người quản trị hệ thống.
Vẫn có cách
Tham quan di tích chiến trường xưa, một ông Tây to béo e dè nhìn xuống hố bom:
- Nếu tôi sa xuống đây, liệu cô có kéo được tôi lên không?
- Cô hướng dẫn viên nhỏ nhắn đáp: Ngài cứ yên tâm, dẫu là con bò rơi xuống, tôi cũng có cách đưa lên.
- Bằng cách nào?
- Phân nhỏ nó ra.
Chức cao
Hai người bạn thân lâu ngày mới gặp nhau. Sau một hồi hàn huyên ôn lại chuyện xưa, họ chuyển sang đề tài công việc. Một người hỏi.
- Này, cậu nhận công việc mới thế nào?
- Cũng bình thường thôi, nhưng 70 người làm việc dưới chân tớ.
- Chúc mừng cậu! Câu được lên chức rồi à? Quản đốc hay phó quản đốc thế?
- Đâu có! Vẫn chân trắng thôi, nhưng hiện giờ tớ làm việc trên tầng 3.
Gia phả
Gia đình Smith rất tự hào về truyền thống của gia đình họ. Tổ tiên của họ đã đến Mỹ từ rất lâu rồi. Gia đình họ từ đời này sang đời khác gồm nhiều Thượng nghị sĩ nổi tiếng và các nhà kinh doanh tài ba.
Vì thế họ quyết định làm một cuốn gia phả để lại cho con cháu đời sau. Họ mướn một tác giả nổi tiếng. Nhưng lại có vấn đề nảy sinh đó là trong dòng họ duy nhất có chú George, người đã bị kết án tử hình trên ghế điện.
Ông tác giả nối rằng ông ta có thể giải quyết êm thắm vấn đề này.
Khi cuốn sách được làm xong. Ở một đoạn trong đó có ghi: "Chú George đã giữ một ghế quan trọng hoạt động bằng điện trong một cơ quan chính phủ, nó gắn với ông bởi một mối liên kết chắc chắn và cái chết của ông đến như một cú sốc mạnh."!!!
5+1=?
Trong giờ số học, thầy giáo đã giảng thế nào là phép tính cộng. Sau khi giảng xong, thầy giáo đặt câu hỏi:
- Thêm 1 vào 5, sẽ là bao nhiêu?
- Học trò: im lặng.
- Thầy giáo nói tiếp: Thí dụ, tôi cho các em 5 con chim bồ câu, rồi sau đó thêm 1 con nữa. Các em sẽ có bao nhiêu bồ câu?
- Bảy!
- Thầy giáo ngạc hiên: Sao lại bảy? Tại sao?
- Cậu học sinh giải thích: Thưa thầy, ở nhà em đã có 1 con bồ câu rồi ạ!
Không ai học cả
Tý vừa khóc mếu máo vừa chạy về nhà, mách với bố:
- Thầy giáo trù đập con quá, bố ạ. Hôm nào thầy cũng gọi con lên trả bài. Thầy cố tình chọn những câu thật khó để con không trả lời được thì thầy phạt. Hôm nay con lại bị phạt cầm tai đứng ở cuối lớp.
- Bố Tý tức lắm. Hôm sau ông ta dẫn Tý, hầm hầm vào gặp thầy: Tôi nghe cháu nó nói thầy trù đập nó ghê lắm. Tại sao thầy lại đối xử với con tôi như vậy?
- Tôi trù đập con ông hồi nào đâu, nhưng ông xem, hôm nào tôi bảo nó lên bảng trả bài, nó cũng không trả lời được, kể cả câu hỏi dễ nhất.
- Tôi lại nghe cháu nó nói thầy toàn chọn câu khó thôi. Đâu, thầy cho tôi một ví dụ xem nào.
- Này nhé, hôm qua tôi hỏi nó tướng Trần Hưng Đạo chết hồi nào mà nó có trả lời được đâu.
- Bố Tý ngẫm nghĩ một lúc, rồi đáp: Thôi, thầy cũng thông cảm cho cháu. Gia đình tôi là gia đình làm ăn buôn bán, lâu lâu coi báo thì xem tin tức chứ ai đi đọc cáo phó làm gì.
Biết là ai không?
Một sinh viên đến muộn giờ thi viết. Sau khi cố nài nỉ ông giám thị, cậu ta được chấp nhận vào thi với lời cảnh cáo nghiêm khắc rằng sẽ không nhận bài nộp trễ sau 5 phút.
- Hết giờ, cậu sinh viên kia lên nộp bài chậm 15 phút và bị giám thị từ chối thẳng thừng. Cậu vẫn gan lì tiến sát đến bàn giáo viên và hỏi: Thầy có biết em là ai không?
- Dĩ nhiên là không.
- Chẳng nhẽ thầy không nhớ nổi cả tên em ư?
- Không biết! Và tôi cũng chẳng cần phải biết em là ai. Ông thầy mỉa mai, không thèm nhìn cậu sinh viên.
- Vậy thì xin lỗi thày nhé!
- Cậu ta nhanh tay nhét bài của mình vào giữa xấp bài trên bàn và biến khỏi phòng.