Còn buồn hơn
Hai bà mẹ ngồi tâm sự:
- Tôi buồn quá chị ạ. Bốn đứa con gái lớn rồi chỉ kiếm được có mỗi một chàng rể.
- Tôi còn buồn hơn bà ấy chứ. Tôi chỉ có một đứa con gái mà có tới thằng rể thứ năm rồi.
Bấm chuông
3 người của 3 nước NV, Mỹ và Nhật tham gia cuộc thi nhịn đói trong phòng kín. Nếu đói quá không chịu nỗi nữa thì bâm chuông, sẽ có người mở cửa.
Ba ngày sau, Mỹ không chịu nỗi đã bấm chuông đòi ra. 1 tuần sau, Nhật cũng hết chịu nỗi phải bấm chuông nhưng VN vẫn chưa chịu ra.
Hai tuần sau, VN vẫn ngồi trong đó, mọi người bắt đầu lo sợ.
Một tháng sau, người ta mới mở cửa cho VN, may sao anh vẫn còn sống. Cánh nhà báo bu lại anh và hỏi bí quyết của anh, anh trả lời:
- Chúng nó nhốt tao vào cái phòng có cái chuông bị hư!
Ý chí kiên định
Một người ăn xin đến gần quý bà hơi "quá khổ", nhưng ăn mặc rất sang trọng. Hắn rên rỉ:
- Tôi đáng thương lắm! Mấy ngày đầu năm mới này tôi vẫn chưa ăn gì!
- Bà ta kêu lên: Trời ơi! Giá mà mấy ngày vừa qua, tôi có được ý chí như của anh.
Ai mua trăn
Trong lớp học, thầy Việt văn đang dạy đến thi sĩ Hàn Mạc Tử. Thầy đọc câu thơ: “Ai mua trăng, tôi bán trăng cho”.
Bỗng một bác nông dân chạy xồng xộc vào lớp hổn hển nói:
- Con trăn đâu, to hay nhỏ, tôi kiếm nó mua quá trời, giờ mới có thầy bán… Thầy bán bao nhiêu…?
Cả lớp, thầy lẫn trò ngơ ngác…
Không cần phải cắt…
Một anh chàng thấy khó chịu và đau đớn ở bộ phận sinh dục của mình. Anh tìm đến chuyên gia giỏi để chữa.
Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia nọ nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá nhiều tiền. Anh nghĩ thầm: “Thật là một cú sốc quá sức tưởng tượng, làm sao mà chịu được khi chẳng còn gì vui thú để sống nốt quãng thời gian còn lại, thật là quá bất hạnh. Còn nước còn tát, chẳng nhẽ không còn vị bác sĩ giỏi nào khác chăng?”
Một tia hy vọng mong manh đủ để anh quyết định đi tìm vị chuyên gia khác. Vị bác sĩ cũng rất giỏi trong lĩnh vực anh quan tâm, sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia này cũng nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ…
- Thật là lũ lang băm, lúc nào cũng tiền, cắt bỏ – Anh nghĩ quá thất vọng.
Trong lúc đó anh lại theo lời giới thiệu của một vị khác. Anh khó nhọc hai ngày mới tìm được một thầy thuốc nhỏ bé, có cặp kính dày cộp. Ông thầy thuốc cũng xem xét rất kỹ càng cho anh, sau đó ông lần dở những cuốn sách dày và lớn. Anh chờ đợi với sự lo lắng và niềm hy vọng cuối cùng. Sau hồi lâu, ông nhìn anh nói:
- Đúng là bọn bác sĩ hễ động đến là tiền, là tiền.
Anh tròn xoe mắt và tươi tỉnh hẳn lên:
- Thưa, chắc là vẫn hy vọng, không phải phẫu thuật cắt bỏ chứ?
- Không, không cần phẫu thuật nếu anh mua thuốc của tôi…
- Không, không cần phẫu thuật, không cần điều trị… – Anh ta cảm thấy mình như được sinh ra một lần thứ hai.
- Không, anh cứ về đi, không cần phẫu thuật, khỏi phải tốn tiền điều trị, chỉ trong vòng 7 đến 10 ngày nữa, cái kia của anh sẽ tự… rụng!
Vợ ngủ chưa
- Aloo anh à, em nhớ a quá. - Uhm a cũng nhớ e lắm. - Vợ anh đã ngủ chưa? - Vợ anh ngủ rồi, mình ra ngoài gặp nhau đi em. - Ok anh, vợ em cũng ngủ rồi.
Bắt đầu từ một lời khuyên
Cộng doanh số bán hàng trong ngày, thấy nhân viên mới đến bán được những 100 ngàn đôla, chủ cửa hàng gọi anh này lên hỏi:
- Chỉ với một vị khách, làm thế nào mà cậu bán được ngần ấy tiền hàng?
- Đầu tiên, ông ta mua một lưỡi câu nhỏ. Sau đó tôi khuyên ông ta mua thêm một cái loại vừa và một cái lớn. Mua xong lưỡi câu, tôi bảo ông ta nên mua thêm dây câu: loại nhỏ, loại nhỡ và loại to. Tiếp đến là cần câu, lều câu, xuồng câu hai động cơ... Cuối cùng, thay vì chúng ta phải chở hàng đến tận nhà cho khách, tôi khuyên ông ta nên mua luôn một chiếc microbus chuyên dùng để chở xuồng và đi picnic.
- Như vậy là cậu đã thuyết phục và bán cho ông ta tất cả mọi thứ bắt đầu từ ý định chỉ mua một cái lưỡi câu. Giỏi lắm!
- Cậu nhân viên giải thích: Không hẳn thế đâu ạ! Ông ta đến mục đích chính là mua một hộp băng vệ sinh cho vợ. Nhưng tôi khuyên ông ta rằng: Nếu vợ ông ở tình trạng như vậy, thì ông không nên ở nhà mà tốt nhất là đi câu vài ngày.
Đường kính
Chị đang giảng bài hình học cho Lan, thấy Lan vẽ hình tròn không đúng, chị hỏi Lan:
- Lan vẽ hình vậy ko được. Thế đường kính đâu ?!
- Dạ…, đường kính mẹ để trong tủ sau bếp ạ!
Chữ đẹp
- Quỳnh: Chữ của cậu viết đẹp lắm Tí à!
- Tí: Thế hả?
- Quỳnh: Nhìn vô đó muốn...
- Tí: Muốn gì ?
- Quỳnh: Muốn mù
- Tí: (nổi giận)
Ba chàng nói khoác
Có 3 chàng sinh viên nói khóac nổi tiếng ở ba trường Đại học: Tổng Hợp , Bách khoa , Sư Phạm gặp nhau ở một quán nước . Sau một hồi hàn thuyên đủ thứ , ba chảng đều than thở về đời sống gian khổ của sinh viên .
- Anh học ở Tổng Hợp bảo: Bữa cơm sinh viên trưởng tớ ngay cả ruồi nó cũng không thèm đụng vào .
- Anh học Bách Khoa bảo tiếp luôn: Còn ở trưởng tớ thì ruồi cũng phải đánh nhau với sinh viên để tranh cướp từng hạt cơm . Lắm lúc những chú ruồi gầy còm đang nghẹn ngào nuốt những hạt cơm cứng như đá mà tớ thương quá .
- Anh học Sư Phạm , suốt câu truyện chỉ im lặng nay mới lên tiếng :Trường của các cậu thế là còn khá lắm . Ở trường tớ ấy à , cứ vào nhà bếp sau bữa ăn nào thế nào cũng thấy vài chú ruồi đang nằm hấp hối trên những cái đĩa đã trơn bóng , mắt đầy lệ , miệng than thở: “Đói quá , đói quá” và sau đó thì tắt thở .