Dịch chuyện vui Mỹ sang tiếng Nhật
Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.
Không đáp ứng được tiêu chuẩn
Thầy giáo đang giải thích cho học sinh hiểu thời gian đã làm thay đổi các quan niệm của xã hội về cái đẹp và các chuẩn mực của nó như thế nào:
- Chúng ta hãy thử nhớ lại Hoa hậu Mỹ năm 1931, cô ta cao 1,55 m cân nặng 49 kg, các số đo: 76-64-81. Theo các em, liệu cô ta có cơ may không, nếu dự cuộc thi sắc đẹp năm nay không?
- Thưa thầy, cô ta sẽ không có một cơ may nào hết ạ!
- Giáo viên gợi mở: Tại sao? Em hãy cho ví dụ về các tiêu chuẩn
- Đơn giản vì cô ta đã quá tuổi đăng ký tham dự.
Một thanh niên có triển vọng
Đọc xong quyết định bổ nhiệm, giám đốc công ty dắt tay một thanh niên trẻ ra trước hội trường:
- Thưa các đồng chí, đây là tân phó giám đốc công ty, một thanh niên rất có triển vọng. Anh ấy đã phấn đấu rất tốt, vào đây như một người thợ bình thường. Sau hai tháng đã có tay nghề chuyên môn giỏi, được đi học, được giao nhiệm vụ quản lý và đã thăng tiến rất nhanh.
- Nói rồi sếp quay sang chàng thanh niên: Có phải thế không?
- Thưa bố, vâng ạ!
Chuẩn bị tinh thần
- Thế nào, cậu đã tìm được việc làm rồi đấy à?
- Ừ, nhưng đó là một công việc rất khủng khiếp. Phải đến công trường từ 7h sáng, đễn trễ năm phút là bị đuổi. Buổi trưa chỉ được nghỉ 15 phút để ăn, rồi lại làm hùng hục đến 7h tối. Thật quá khổ sai, phải vác những cái bao nặng năm chục cân, chạy nhanh, hễ đi chậm là bị quát tháo. Về đến nhà chỉ còn cách ngã vật ra, khó nhọc lắm mới vặn được đồng hồ báo thức 5h sáng hôm sau.
- Chà, thế thì vô nhân đạo, khủng khiếp quá. Cậu phải chịu cảnh ấy từ bao giờ?
- Mai.
- Thế mà cậu lại biết việc khó khăn như vậy.
- Thì mọi người bảo tớ hãy chuẩn bị tinh thần để đối phó với tình huống gây áp lực nhất.
Chính xác
Hướng dẫn viên du lịch thuyết minh cho đoàn tham quan:
- Thưa các quý vị, phiến đá này đã tồn tại một trăm nghìn không trăm linh ba năm.
- Một khách du lịch hỏi: Làm sao mà anh lại biết chính xác như thế?
- Cách đây 3 năm, một nhà địa chất học đã đến đây nghiên cứu và tuyên bố: phiến đã này có tuổi là một trăm nghìn năm.
Chi trả
Ông Nick phải nằm viện vì bị tai nạn giao thông, ngóng hoài mà vẫn chưa thấy vợ tới thăm. Cuối cùng thì bà ta cũng tới bệnh viện với chiếc áo lông thú đắt tiền. Thấy thế, ông chồng liền hỏi:
- Chẳng nhẽ bọn bảo hiểm đã chi tiền nhanh thế rồi sao?
Kiểu đầu khó lặp lại
Khách ngồi vào ghế, thợ cắt tóc đến bên hỏi:
- Ông muốn cắt kiểu gì ạ?
- Trái cao, phải thấp, giữa bằng, đỉnh đầu lởm chởm. Đặc biệt, cắt sát da đầu vài chỗ như những đồng xu!
- Thưa ông, tôi không thể cắt như ông tả được.
- Tại sao không!? Lần trước anh đã cắt cho tôi như vậy đấy!
Trang trí đẹp mắt
Khách hàng vẫy gọi nhân viên phục vụ:
- Sao ở đây nhà hàng các anh cho ít canh thế?
- Thưa ông, chúng tôi muốn khách hàng có thể vừa ăn, vừa ngắm hình ảnh trang trí đẹp mắt ở đáy bát.
Vẫn chưa đủ
Một khách hàng đến gặp đại lý cung cấp gas hỏi:
- Thưa ông, tôi muốn mua gas của cửa hàng để cấp cho hệ thống sưởi ấm trong nhà. Xin ông cho biết chi phí?
- Điều này còn phụ thuộc vào diện tích cần sưởi ấm.
- Bốn mươi mét vuông. Liệu hết bao nhiêu tiền?
- Nhà ông thiết kế mấy cửa sổ, cửa chính?
- Một cửa chính và bốn cửa sổ.
- Mái ngói hay trần bê tông?
- Bê tông. Kín nhất rồi, đúng không?
- Đúng! Nhưng cũng còn phải xét đến độ dày của tường.
- Tường gạch hai mươi.
- Cửa hai lớp chứ?
- Đúng thế!
- Vậy còn nền nhà?
- Nền cao, sàn gỗ. Tính ra chưa ông? - người khách sốt ruột.
- Xin ông chờ một phút nữa.
- Ông khách bắt đầu bực mình. Đại lý ngẩng lên nói chậm rãi: Thế này ông ạ, mọi tính toán đã xong. Chỉ còn một điều chưa rõ là... không biết mùa đông năm nay sẽ lạnh nhiều hay ít?
Đãng trí hay không?
Một thương gia đang nằm chờ chết, thều thào đọc chúc thư cho viên luật sư:
- ...Có lẽ cũng phải nghĩ đến các nhân viên của tôi một chút. Hãy chia cho mỗi người phục vụ trên 25 năm nửa triệu USD...
- Luật sư ngạc nhiên: Nhưng hãng của ngài chỉ mới thành lập có 15 năm thôi mà?
- Vị thương gia thở hắt: Vâng, tôi nhớ. Nhưng phải quảng cáo chứ!