Khách hàng phát triển
Hai anh bạn gặp nhau:
- Chào cậu, thế nào? Cửa hàng của cậu kinh doanh có phát đạt không?
- Đâu có! Khách hàng của tớ cứ ngày càng phát triển, nên làm ăn khó khăn lắm!
- Cậu nói gì lạ vậy? Tưởng khách hàng phát triển thì kinh doanh cũng phát đạt chứ!
- Có gì đâu mà không hiểu! Tớ kinh doanh quần áo trẻ em mà!
Dài gấp ba lần
Sau bài thuyết trình, tổng giám đốc cáu kỉnh nói với cô thư ký:
- Tại sao cô chuẩn bị bài phát biểu dài thế kia chứ! Đã dặn viết ngắn gọn thôi, có thấy người ta ngáp và ngủ gật không?
- Vâng... em xin lỗi. Tại vì em trót kẹp nhầm cho sếp cả ba bản copy của cùng một bài.
Con dấu của bác sĩ sản
Một cô gái đến phòng khám sản, bác sĩ khẳng định cô có bầu, rồi lặng thinh đóng lên bụng cô một con dấu gì đó. Về nhà cô bảo chồng đọc xem nội dung con dấu trên bụng cô là gì. Phải dùng kính lúp, anh chồng mới đọc được:
- "Khi nào có thể đọc được dòng chữ này bằng mắt thường, hãy đưa cô ấy đến nhà hộ sinh"
Quảng cáo hiệu quả
Mục kết bạn trên báo nọ đăng:
- "A.A, nữ 22 tuổi, người mẫu kiêm diễn viên, tài sản 50 triệu đôla, chưa hề lập gia đình, cần tìm một người chồng như nhân vật chính X trong tiểu thuyết Y của nhà văn Z".
- Ngày hôm sau, nửa triệu bản cuốn tiểu thuyết đó được bán hết veo.
Chẳng ai thèm lấy
Một nhóm bạn thân nhân kỳ nghỉ rủ nhau vào rừng săn hươu. Họ chia thành từng tốp hai người và bắt đầu cuộc đi săn. Đêm đó, thợ săn nọ trở về một mình oằn lưng dưới sức nặng của một con hươu lớn.
- Thằng Ba đâu? - Những người khác hỏi.
- Nó bị đau tim, đang nằm đâu đó cách đây vài cây số, trên lối mòn này. - Tay thợ săn đáp.
- Mày để thằng Ba nằm đó và khiêng con hươu này về đây? - Mọi người kêu lên. - Mày còn tim không vậy?
- Một lựa chọn khó khăn. - Anh chàng thợ săn thành công thừa nhận. - Nhưng cuối cùng tớ sực nghĩ ra là chẳng ai thèm ăn cắp xác thằng Ba cả.
Bí mật khủng khiếp
- Bí mật khủng khiếp đây! Đã có năm mươi nạn nhân! Mua báo không ông?
- Khách qua đường mua một tờ, xem lướt qua: Này, thằng nhóc kia, làm gì có bí mật với nạn nhân nào?
- Đó chính là bí mật khủng khiếp mà ông là nạn nhân.
- !?
- Báo đây! Bí mật khủng khiếp, đã có năm mươi mốt nạn nhân... Báo đây...
Nằm ở đâu?
Một họa sĩ trường phái trừu tượng phàn nàn với bạn:
- Bà khách hào phóng mà tớ vừa vẽ xong lại mò đến đòi đổi màu mắt.
- Thì có gì đâu, cậu cứ tô màu khác đè lên thôi.
- Nhưng tớ không thể nhớ nổi cặp mắt bà ta nằm ở đâu!
Dịch chuyện vui Mỹ sang tiếng Nhật
Nhà văn Mỹ đến nói chuyện tại một trường đại học ở Nhật, thông qua người phiên dịch. Ông kể liền mạch một câu chuyện vui khá dài rồi dừng lại để anh thông ngôn làm việc. Diễn giả rất ngạc nhiên trước việc anh ta chỉ nói có vài câu mà tất cả sinh viên đều cười ồ lên. Lúc kết thúc bài nói, nhà văn cảm ơn anh chàng kia vì đã dịch rất giỏi. Ông hỏi:
- Làm thế nào mà chỉ vài lời thôi anh đã chuyển cả một chuyện cười dài như vậy sang tiếng Nhật?
- Tôi không thuật lại câu chuyện mà chỉ nói với họ là ngài vừa kể một câu chuyện cười, đề nghị cả hội trường cười to lên.
Bộ râu đem lại niềm tin
Sắp phải trải qua một ca phẫu thuật khá nặng nên lúc bước lên bàn mổ, bệnh nhân rất lo lắng. Khi tiến hành gây mê, bác sĩ trấn an anh ta:
- Anh đừng lo, tất cả rồi sẽ ổn thôi. Anh có nhìn thấy bộ râu của tôi không? Khi thức dậy, anh sẽ thấy tôi vẫn ở bên anh với bộ râu này.
- Bệnh nhân bắt đầu ngấm thuốc mê, bộ râu của bác sĩ nhoè dần và đi vào giấc ngủ. Khi mơ màng tỉnh lại, quả nhiên hình ảnh đầu tiên con bệnh cảm nhận được vẫn là bộ râu. Nhớ đến điều bác sĩ đã nói, anh run rẩy quờ lấy bàn tay ông ta:
- Ôi! Ông bác sĩ có chòm râu phúc hậu, cảm ơn ông đã đem lại niềm tin cho tôi.
- Thôi nào, con hãy bình tĩnh, mọi chuyện đã qua rồi. Ta là Thánh Pierre!
Một thanh niên có triển vọng
Đọc xong quyết định bổ nhiệm, giám đốc công ty dắt tay một thanh niên trẻ ra trước hội trường:
- Thưa các đồng chí, đây là tân phó giám đốc công ty, một thanh niên rất có triển vọng. Anh ấy đã phấn đấu rất tốt, vào đây như một người thợ bình thường. Sau hai tháng đã có tay nghề chuyên môn giỏi, được đi học, được giao nhiệm vụ quản lý và đã thăng tiến rất nhanh.
- Nói rồi sếp quay sang chàng thanh niên: Có phải thế không?
- Thưa bố, vâng ạ!