Có biết không?
Đường vắng, xe Dream II đang chạy bon bon thì một chiếc Babetta phóng vọt lên, tay lái xe nghênh nghênh đầu nói:
- Có biết Babetta không?
- Tay Dream II không thèm trả lời, cau mày vít ga bứt lên. Được một đoạn lại thấy chiếc xe "cà gỉ" kia băng băng vượt qua, cái đầu bù xù vẫn kịp ngoái sang gào: Có biết Babetta không?
- Chủ xe Dream II chặc lưỡi phớt lờ, rồi rà phanh đi chậm lại. Đến một khúc quanh, tay lái xe Dream II thấy chiếc Babetta chúi mũi vào một gốc cây, còn cái đầu bù xù thì đang lóp ngóp dưới ruộng. Sau khi kéo hắn lên bờ, tay lái Dream II hất hàm: Cậu cứ vượt lên rồi hỏi tôi câu đó là ý gì vậy?
- Ô, lại là bác đấy ư? Em hỏi vậy để nếu bác biết thì sẽ nhờ bác chỉ cho em cái phanh nó nằm ở đâu.
Khoe
Ba mày râu gặp nhau bàn tính về chuyện ăn :
- Mày râu 1: Tôi có thể ăn một lúc hai quả trứng gà
- Mày râu 2: Tưởng gì! Tôi có thể ăn một lúc được ba quả trứng gà
- Mày râu 3: Thế thì nhằm nhò gì! Một lúc tôi có thể ăn hàng trăm quả trứng.
- Mày râu 1, mày râu 2: Trứng gì vậy ?
- Mày râu 3: Trứng cá!
- Mày râu 1 và mày râu 2: Trời!!!
Buồn hơn
Trong quán rượu, anh thanh niên gặp một người bạn đang uống một mình:
- Trông anh buồn quá! Có chuyện gì thế?
- Mẹ tôi mất vào tháng sáu để lại cho tôi 3.000 đô la.
- Xin chia buồn cùng anh!
- Thế rồi vào tháng bảy, bố tôi lại chết và để lại 7.000 đô la.
- Trời đất! Chỉ trong có 2 tháng mà anh mất đi những người thân yêu nhất. Tôi hiểu vì sao anh lại buồn tới mức này.
- Chưa hết đâu anh ạ! Tháng tám vừa rồi, dì tôi lại chết và để lại cho tôi 10.000 đô la.
- Anh thật là người bất hạnh.
- Nhưng buồn hơn nữa là tháng này chả có ai chết cả.
Ngoan ngoãn
David được tặng một con vẹt nhân dịp sinh nhật của mình. Đó là một con vẹt rất đẹp nhưng lại hết sức hỗn láo. Nó chỉ biết nói những câu tục tĩu và không bao giờ chịu nghe theo những lời dạy bảo của David.
- Một ngày kia khi con vẹt văng tục trước mặt mẹ David, không chịu nổi nữa, cậu mở cánh cửa tủ lạnh và tống nó vào trong. Sau một hồi đập cánh loạn xạ, chợt con vẹt im bặt.
- Giật mình, sợ có chuyện gì không hay xảy ra, David vội mở cửa tủ.
- Con vẹt lập tức bay ra và đậu trên vai David nói hết sức lễ phép: "Tôi biết mình đã có thái độ không đúng mực. Tôi hứa từ nay sẽ luôn nghe theo lời anh. Xin anh hãy tha thứ cho tôi".
- Chưa kịp hết ngạc nhiên trước sự thay đổi đột ngột này, David lại nghe con vẹt hỏi: "Nếu có thể được, xin hãy cho tôi biết con gà trong tủ lạnh đã mắc tội gì vậy?"
Muỗi cũng khổ
Tới tuổi trưởng thành, chị em nhà muỗi nọ chia tay nhau mỗi kẻ một phương trời kiếm ăn. Sau một thời gian, chúng gặp lại nhau, tay bắt mặt mừng rồi hàn huyên chuyện làm ăn.
- Muỗi em hỏi muỗi chị: Dạo này sao trông chị gầy xác xơ thế?
- Muỗi chị lắc đầu: Chán lắm em ạ! Vì lâu nay cặp vợ chồng nơi chị cư ngụ không... cãi nhau nữa.
- Việc họ cãi nhau thì liên quan gì đến chị? - Muỗi em ngạc nhiên.
- Muỗi chị giải thích: Sao em chậm hiểu thế! Họ mà cãi nhau, anh chồng bỏ ra ghế xa lông... ngủ thì chị mới có cơ hội "làm ăn" chứ!
- Muỗi em thương hại: Hay là chị ra công viên với em đi! Ở đó có nhiều cặp tình nhân ôm nhau chẳng biết trời đâu đất đâu nữa. Lúc đó chúng mình tha hồ "làm ăn"...
- Muỗi chị rụt vòi: Không dám đâu! Nghe nói ở đó lắm kẻ nghiện ngập lắm. Lỡ mình chích nhầm chúng rồi đâm ghiền lây, cứ phải tìm dân nghiện mà chích thì khổ cả một đời.
Khác nhau
Một bà cụ lật cuốn niên giám điện thoại ra, bắt gặp dòng chữ: "Khi có hoả hoạn, hãy gọi 114". Bà chép miệng:
- Bọn trẻ ngày nay lạ thật, trước kia có cháy, mình kêu: "Cháy nhà, cháy nhà", bây giờ lại la lên: "114".
Rắn độc
Hai con rắn độc đang bò. Một con quay lại hỏi con kia:
- Tụi mình là rắn độc phải không?
- Đúng vậy, rất độc.
Con thứ nhất lại hỏi: Tụi mình có đúng là rắn độc thiệt không?
- Thật vậy, chúng ta là rắn độc. Chúng ta là loài rắn cực độc trên thế gian này. À mà sao mày hỏi hoài vậy?
- Tao mới cắn phải lưỡi tao mày ạ.
Cứu người
Có hai anh chàng nọ là bạn thân với nhau, một ngày đẹp trời hai người cùng rủ nhau ra biển chơi.
Một người lay vai bạn: "Ê mày thấy tấm biển kia không? Cứu người chết đuối được thưởng 100 đô kìa. Tao giả bộ chết đuối, mày cứu tao lên rồi lấy tiền chia nhau nha". Nói xong, anh ta bèn nhảy ngay xuống biển.
Được một lúc hụt hơi mà không thấy bạn cứu, anh ta la hoảng: "Ê, sao không cứu tao, sắp chìm rồi cha nội!".
Người bạn trên bờ trả lời: "Tao còn chờ, mày không thấy tấm biển khác có ghi: Vớt xác người chết đuối được thưởng 500 đô à?"
Lo cơm
- AD: Ông ở nhà tôi chơi lâu ko? Nói tui còn lo chuyện cơm nước.
- AB: Tui ở chơi tới chiều lận.
- AD: Vậy ông ngồi đây nha, tui ra tiệm ăn dĩa cơm rồi về liền.
- AB: !?! (tạm biệt đi …dzìa)
Bó tay
- Hùng: Thằng Nam giỏi toán nhất lớp tớ mà nó cũng phải chịu bó tay trước đề toán đấy!
- Hạnh: Đề toán khó đến thế ư?
- Hùng: Không! Dễ lắm nhưng vì nó bị bó bột nên không viết được.