Đàn ông hào phóng
Tại nhà tắm hơi, một trong số những chiếc điện thoại di động để ở hành lang đổ chuông, đầu dây bên kia nũng nịu:
- Anh yêu, em đang ở trung tâm thương mại, cho em mua áo lông chồn nhé, 50.000 đôla thôi?
- Không vấn đề gì.
- Anh đáng yêu quá, thế nhẫn kim cương giá 120.000 đôla, ý anh thế nào?
- Đối với anh, đó là chuyện nhỏ.
- Ôi! Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời em. Hay là chúng ta sẽ đặt dấu chấm cho nó bằng một chiếc Mercedes tuyệt đẹp không mui, kiểu mới nhất, giá 500.000 đôla?
- Kiểu xe này khá đấy!
- Tuyệt vời! Cám ơn 'thần đèn' của em.
Người phụ nữ cúp máy. Người đàn ông cau mày xem lại chiếc điện thoại, đoạn giơ nó lên và hỏi: 'Điện thoại này của ai đây?'.
Phải nói chính xác mới được
Một ông đi trong công viên thấy chiếc ghế đá có một gã đang ngồi, bên dưới có một con chó. Ông cũng muốn ngồi, nhưng ngại con chó nom có vẻ dữ, nên hỏi gã kia:
- Con chó của ông có cắn người không?
- Con chó của tôi thì không cắn ai.
- Người đàn ông ngồi xuống nghế, bị con chó ngoạm luôn cho một phát. Ông tức giận nói: Thế mà ông bảo là con chó của ông không cắn ai.
- Nhưng thưa ông, tôi không bảo con chó này là của tôi.
Nghe siêu hạng
Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:
- Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?
- Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách xa hàng dặm.
- Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ: Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ...
- Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục: Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc.
- Môi "đạo sĩ" lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:... cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.
Săn hết
Một anh chàng từ thành phố lần đầu tiên về quê thăm chú. Khi vị khách thành thị bắt đầu cảm thấy chán cảnh rừng rú, ông chú nảy ra một ý:
- Sao cháu không lấy súng và dẫn lũ chó đi săn bắn cho vui?
- Thế là anh chàng xách cây súng và đưa đàn chó vào rừng. Vài tiếng sau, anh ta quay về một mình, chú hỏi: Đi săn vui chứ?
- Giọng anh ta đầy hứng thú: Rất tuyệt ạ! Chú còn con chó nào nữa không?
Kéo hai chân thì sao?
Một bà sang nhà hàng xóm chơi, thấy trong lồng có một con vẹt và trên mỗi chân nó là một sợi chỉ, bà ta tò mò:
- Bà buộc chân nó làm gì vậy?
- À, đây không phải là con vẹt bình thường đâu. Nếu bà giật sợi chỉ bên phải, nó sẽ nói bằng tiếng Đức. Giật sợi chỉ bên trái, nó sẽ nói bằng tiếng Anh.
- Thế nếu như giật cả hai dây cùng một lúc?
- Con vẹt lập tức lên tiếng: Bà điên à? Thế thì tôi té mất còn gì!
Mang nỏ thần đi thi tài
Vòng chung kết giải "Cung thủ thiện xạ nhất thế giới" còn lại ba người: Robinhood, Hậu Nghệ và Trọng Thủy. Cuộc thi bắt đầu.
- Robinhood oai vệ bước ra, đặt trái táo lên đầu người giữ bia, lùi ra xa 50 m, giương cung... Phập... Trái táo bị mũi tên xuyên qua. Anh ta vỗ ngực nói: "I am Robinhood!".
- Hậu Nghệ cười khẩy, anh ta để một quả chanh lên đầu người kia, lùi xa 100 m và nhẹ nhàng lẩy cung cho mũi tên xuyên thủng quả chanh. Anh ta cao giọng: "I am Hau Nghe".
- Trọng Thủy để người giữ bia đội trái chanh cùng mũi tên của Hậu Nghệ đứng đó. Anh ta nhảy lên ngựa phi ra xa một dặm (1,6 km) và đột ngột quay phắt lại bắn luôn một phát...
- Cung trường nổ bùng lên tiếng hò reo tán thưởng vì một mũi tên đã cắm ngập vào đốc tên của thần tiễn Trung Quốc. Mọi sự chú ý đều đổ dồn vào Trọng Thủy khi anh này từ từ tụt xuống ngựa, giọng khàn đặc: "I... am... s... o... r... r... y..."
Tất cả quay lại nhìn người giữ bia: Anh ta loạng choạng rồi đổ kềnh xuống đất. Trên người, tên cắm dày đặc như bộ lông nhím...
Bức tranh nhỏ giản dị
Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng:
- Bức tranh này bao nhiêu tiền?
- Thưa ông, đấy chỉ là cái công tắc điện thôi ạ!
Cà chua và dừa
- Hùng: Mũi của cậu giống như quả cà chua, xấu lắm. Phải mũi dọc dừa như tớ mới đẹp
- Dũng: Ừ, đúng rồi, nhưng "nước dừa" đang chảy kìa!
- Hùng: !?!
Hơn
- Ông phú hộ: Quỳnh ! Con gà của tao đâu rồi hả?
- Quỳnh: Anh Tí thịt rồi!
- Ông phú hộ: Cái gì? Tao cho mày 1 đồng để mày trông nó rồi mà!
- Quỳnh: Nhưng ảnh cho con tới 2 đồng lận!
Có biết không?
Đường vắng, xe Dream II đang chạy bon bon thì một chiếc Babetta phóng vọt lên, tay lái xe nghênh nghênh đầu nói:
- Có biết Babetta không?
- Tay Dream II không thèm trả lời, cau mày vít ga bứt lên. Được một đoạn lại thấy chiếc xe "cà gỉ" kia băng băng vượt qua, cái đầu bù xù vẫn kịp ngoái sang gào: Có biết Babetta không?
- Chủ xe Dream II chặc lưỡi phớt lờ, rồi rà phanh đi chậm lại. Đến một khúc quanh, tay lái xe Dream II thấy chiếc Babetta chúi mũi vào một gốc cây, còn cái đầu bù xù thì đang lóp ngóp dưới ruộng. Sau khi kéo hắn lên bờ, tay lái Dream II hất hàm: Cậu cứ vượt lên rồi hỏi tôi câu đó là ý gì vậy?
- Ô, lại là bác đấy ư? Em hỏi vậy để nếu bác biết thì sẽ nhờ bác chỉ cho em cái phanh nó nằm ở đâu.