Bó tay
- Hùng: Thằng Nam giỏi toán nhất lớp tớ mà nó cũng phải chịu bó tay trước đề toán đấy!
- Hạnh: Đề toán khó đến thế ư?
- Hùng: Không! Dễ lắm nhưng vì nó bị bó bột nên không viết được.
Dự báo thời tiết
Hai nhà chiêm tinh nói chuyện với nhau:
- Mùa hè năm nay đẹp nhỉ!
- Ừ, giống như mùa hè năm 2020 vậy.
Đàn ông hào phóng
Tại nhà tắm hơi, một trong số những chiếc điện thoại di động để ở hành lang đổ chuông, đầu dây bên kia nũng nịu:
- Anh yêu, em đang ở trung tâm thương mại, cho em mua áo lông chồn nhé, 50.000 đôla thôi?
- Không vấn đề gì.
- Anh đáng yêu quá, thế nhẫn kim cương giá 120.000 đôla, ý anh thế nào?
- Đối với anh, đó là chuyện nhỏ.
- Ôi! Hôm nay là ngày hạnh phúc nhất đời em. Hay là chúng ta sẽ đặt dấu chấm cho nó bằng một chiếc Mercedes tuyệt đẹp không mui, kiểu mới nhất, giá 500.000 đôla?
- Kiểu xe này khá đấy!
- Tuyệt vời! Cám ơn 'thần đèn' của em.
Người phụ nữ cúp máy. Người đàn ông cau mày xem lại chiếc điện thoại, đoạn giơ nó lên và hỏi: 'Điện thoại này của ai đây?'.
Nghe siêu hạng
Hai gã cao bồi gặp một người Ấn Độ đang nằm sấp trên đường, áp tai xuống đất. Một gã nói:
- Thấy tên Ấn Độ kia không, trông hắn có vẻ là một đạo sĩ?
- Ừ, chắc hắn đang nghe ngóng. Bọn đạo sĩ có thể phát hiện tiếng động ở cách xa hàng dặm.
- Vừa lúc đó, người Ấn Độ hé mắt, nói rất khẽ: Một chiếc xe ngựa có mui, đi được khoảng 2 dặm với 2 con ngựa kéo, một nâu, một trắng. Trên có một người đàn ông, một phụ nữ...
- Gã thứ nhất quay sang bạn thán phục: Ghê thật! Lão đạo sĩ này chỉ nghe thôi mà có thể đọc toàn bộ thông tin, thậm chí cả màu sắc.
- Môi "đạo sĩ" lại mấp máy. Hai gã giỏng tai nghe lời phán:... cán qua người tôi cách đây khoảng nửa tiếng.
Bức tranh nhỏ giản dị
Ông Robinson đến một cửa hàng bán tranh hiện đại, toàn những loại tranh thật cao siêu và đắt tiền. Xem mãi mà vẫn không cảm nhận được bức nào, cuối cùng ông tập trung thưởng thức một bức nhỏ không đề giá. Bức tranh hình vuông, màu trắng và có một chấm đen ở giữa khung kẹp bằng đồng. Nó tạo cho ông cảm giác nhẹ nhàng thanh khiết vì bố cục và màu sắc giản dị. Biết rằng tranh ở đây không rẻ, chần chừ mãi mới hội tụ nổi quyết tâm, ông hỏi người bán hàng:
- Bức tranh này bao nhiêu tiền?
- Thưa ông, đấy chỉ là cái công tắc điện thôi ạ!
Có biết không?
Đường vắng, xe Dream II đang chạy bon bon thì một chiếc Babetta phóng vọt lên, tay lái xe nghênh nghênh đầu nói:
- Có biết Babetta không?
- Tay Dream II không thèm trả lời, cau mày vít ga bứt lên. Được một đoạn lại thấy chiếc xe "cà gỉ" kia băng băng vượt qua, cái đầu bù xù vẫn kịp ngoái sang gào: Có biết Babetta không?
- Chủ xe Dream II chặc lưỡi phớt lờ, rồi rà phanh đi chậm lại. Đến một khúc quanh, tay lái xe Dream II thấy chiếc Babetta chúi mũi vào một gốc cây, còn cái đầu bù xù thì đang lóp ngóp dưới ruộng. Sau khi kéo hắn lên bờ, tay lái Dream II hất hàm: Cậu cứ vượt lên rồi hỏi tôi câu đó là ý gì vậy?
- Ô, lại là bác đấy ư? Em hỏi vậy để nếu bác biết thì sẽ nhờ bác chỉ cho em cái phanh nó nằm ở đâu.
Tiền và không tiền
Hai người đàn ông nói chuyện với nhau. Một người bảo:
- Này, có tiền và không có tiền đúng là khác nhau một trời một vực cậu ạ.
- Cậu nói thế là có ý gì?
- Ai có tiền thì đi xe hơi, uống bia ôm. Còn ai không tiền thì cố lắm cũng chỉ đi xe ôm và uống bia hơi thôi!
Cơn bão khủng khiếp
Trên chuyến bay vượt đại dương đang nằm trong tâm một cơn bão khủng khiếp, chiếc máy bay lắc qua, lắc lại dưới sức thịnh nộ của mưa, gió và sấm chớp. Hành khách gào thét, họ chắc mẩm chiếc máy bay rồi sẽ lao đầu xuống đất và tất cả sẽ chết.
- Ở đỉnh điểm của cơn bão, 1 phụ nữ trẻ trung bước ra và gào lên "Tôi không thể chịu đựng được nữa! Tôi không thể ngồi đây và chết như một con vật, bị buộc chặt vào ghế. Nếu tôi chết hãy để tôi chết như một người đàn bà. Người nào ở đây có đủ nam tính để mang điều đó đến cho tôi?".
- Người phụ nữ thấy một cánh tay giơ lên và người đàn ông lực lưỡng bắt đầu tiến về phía cô. Khi đến gần, anh ta cởi phăng chiếc áo sơ mi ra. Người đàn ông cầm chiếc áo trên tay và nói "Tôi có thể khiến cô cảm thấy mình là một người đàn bà trước khi chết, có hứng thú chứ?"
- Người phụ nữ hăm hở gật đầu.
- Người đàn ông liền đưa chiếc áo và nói "Hãy là cho thẳng chiếc áo này ngay lập tức".
Không tin được
Oshin nói với bà chủ:
- Nếu bà không tin tôi thì thôi, bà hãy để cho tôi đi.
- Nhưng tôi rất tin cô. Tôi còn giao cả chìa khoá hòm đựng đồ trang sức cho cô giữ cơ mà.
- Vâng thưa bà. Nhưng mà cái chìa khoá ấy không thể mở được hòm.
Đỡ khổ hơn
Thầy bói xem chỉ tay một người đàn ông.
- Nửa đầu cuộc đời, ông khổ sở vì thiếu tiền, sau đó... sẽ đỡ hơn nhiều.
- Vì tôi sẽ kiếm ra tiền ư?
- Không, vì ông sẽ quen đi.