Bấm chuông
3 người của 3 nước NV, Mỹ và Nhật tham gia cuộc thi nhịn đói trong phòng kín. Nếu đói quá không chịu nỗi nữa thì bâm chuông, sẽ có người mở cửa.
Ba ngày sau, Mỹ không chịu nỗi đã bấm chuông đòi ra. 1 tuần sau, Nhật cũng hết chịu nỗi phải bấm chuông nhưng VN vẫn chưa chịu ra.
Hai tuần sau, VN vẫn ngồi trong đó, mọi người bắt đầu lo sợ.
Một tháng sau, người ta mới mở cửa cho VN, may sao anh vẫn còn sống. Cánh nhà báo bu lại anh và hỏi bí quyết của anh, anh trả lời:
- Chúng nó nhốt tao vào cái phòng có cái chuông bị hư!
Ý chí kiên định
Một người ăn xin đến gần quý bà hơi "quá khổ", nhưng ăn mặc rất sang trọng. Hắn rên rỉ:
- Tôi đáng thương lắm! Mấy ngày đầu năm mới này tôi vẫn chưa ăn gì!
- Bà ta kêu lên: Trời ơi! Giá mà mấy ngày vừa qua, tôi có được ý chí như của anh.
Ai mua trăn
Trong lớp học, thầy Việt văn đang dạy đến thi sĩ Hàn Mạc Tử. Thầy đọc câu thơ: “Ai mua trăng, tôi bán trăng cho”.
Bỗng một bác nông dân chạy xồng xộc vào lớp hổn hển nói:
- Con trăn đâu, to hay nhỏ, tôi kiếm nó mua quá trời, giờ mới có thầy bán… Thầy bán bao nhiêu…?
Cả lớp, thầy lẫn trò ngơ ngác…
Không cần phải cắt…
Một anh chàng thấy khó chịu và đau đớn ở bộ phận sinh dục của mình. Anh tìm đến chuyên gia giỏi để chữa.
Sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia nọ nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ và đấy là giải pháp tốt nhất, nhưng cũng tốn khá nhiều tiền. Anh nghĩ thầm: “Thật là một cú sốc quá sức tưởng tượng, làm sao mà chịu được khi chẳng còn gì vui thú để sống nốt quãng thời gian còn lại, thật là quá bất hạnh. Còn nước còn tát, chẳng nhẽ không còn vị bác sĩ giỏi nào khác chăng?”
Một tia hy vọng mong manh đủ để anh quyết định đi tìm vị chuyên gia khác. Vị bác sĩ cũng rất giỏi trong lĩnh vực anh quan tâm, sau một hồi lâu khám xét kỹ càng, vị chuyên gia này cũng nói:
- Chúng tôi sẽ phải phẫu thuật cắt bỏ…
- Thật là lũ lang băm, lúc nào cũng tiền, cắt bỏ – Anh nghĩ quá thất vọng.
Trong lúc đó anh lại theo lời giới thiệu của một vị khác. Anh khó nhọc hai ngày mới tìm được một thầy thuốc nhỏ bé, có cặp kính dày cộp. Ông thầy thuốc cũng xem xét rất kỹ càng cho anh, sau đó ông lần dở những cuốn sách dày và lớn. Anh chờ đợi với sự lo lắng và niềm hy vọng cuối cùng. Sau hồi lâu, ông nhìn anh nói:
- Đúng là bọn bác sĩ hễ động đến là tiền, là tiền.
Anh tròn xoe mắt và tươi tỉnh hẳn lên:
- Thưa, chắc là vẫn hy vọng, không phải phẫu thuật cắt bỏ chứ?
- Không, không cần phẫu thuật nếu anh mua thuốc của tôi…
- Không, không cần phẫu thuật, không cần điều trị… – Anh ta cảm thấy mình như được sinh ra một lần thứ hai.
- Không, anh cứ về đi, không cần phẫu thuật, khỏi phải tốn tiền điều trị, chỉ trong vòng 7 đến 10 ngày nữa, cái kia của anh sẽ tự… rụng!
Vợ ngủ chưa
- Aloo anh à, em nhớ a quá. - Uhm a cũng nhớ e lắm. - Vợ anh đã ngủ chưa? - Vợ anh ngủ rồi, mình ra ngoài gặp nhau đi em. - Ok anh, vợ em cũng ngủ rồi.
Sáng ý
- Thầy: Hôm qua giờ vẽ , sao em chỉ nộp giấy trắng hả ?
- Trò : Em vẽ đấy chứ ạ. Nhưng chủ đề của em là “sữa tươi nguyên chất thầy mà thầy!”
- Thầy: xỉu.
Không chép hết
Trong giờ trả bài kiểm tra , thầy giáo nói với Hoa
- Thầy : Hoa, em đã chép bài của Hằng phải không?
- Hoa (đỏ mặt, đứng dậy): Dạ, em có chép nhưng không phải chép hết ạ.
- Thầy: thế chỗ nào em không chép ?
- Hoa: Dạ tên bạn ấy em không chép ạ.
- Thầy: ???
Đều phải đến
Buổi trưa đi học về , cậu bé vui vẻ nói với ba:
- Ba ơi! Chiều nay ba đến lớp để cô giải lại bài toán cô ra ngày hôm qua.
- Sao lại là ba? Ba có đi học đâu?
- Cô bảo tất cả ai làm sai bài toán này đều phải đến ạ.
Máu chảy đi đâu?
Một giáo viên đưa ra bài học về sự lưu thông của máu. Cố gắng để làm cho vấn đề rõ ràng hơn, ông nói: "Bây giờ, nếu tôi trồng cây chuối, như các bạn đã biết, máu sẽ dồn xuống đầu và mặt tôi sẽ chuyển sang màu đỏ".
Cả lớp đồng thanh:
- Vâng, thưa thầy!
Thầy giáo vui mừng hỏi tiếp:
- Vậy tại sao khi tôi đang đứng thẳng ở vị trí bình thường, máu lại không dồn xuống chân tôi?
Một cậu bé hét lên:
- Vì chân không rỗng, thưa thầy!
Sign: cân ô tô
Chào cô! Bố em
Một học sinh nghỉ học không có lý do.
- Cô giáo hỏi:Tại sao hôm qua em không đi học?
- Thưa cô... vì em bị ốm ạ.
- Chậm nhất là ngày mai em phải đưa cô giấy của bố hoặc mẹ em.
- Vâng, thưa cô.
Hôm sau, học sinh đưa cô giáo tờ giấy có những dòng chữ sau đây: "Thưa cô giáo, con tôi nghỉ học hôm qua vì nó bị ốm. Chào cô. Bố em".