Mặc cả khéo léo
Từ một làng nhỏ ở Hungary, con trai gọi điện cho bác sĩ ở Budapest và hỏi về thù lao khám bệnh cho bố mình. Bác sĩ trả lời là 1.000 forint, chàng thanh niên hẹn sẽ đón ông tại ga xe lửa. Tới lúc gặp bác sĩ, anh ta buồn rầu thông báo:
- Thật không may, bố tôi vừa mất rồi. Nhưng để bác sĩ khỏi bị thiệt thòi tôi đã tìm được 10 người trong làng, họ đồng ý trả 150 forint cho mỗi lần khám bệnh. Khám cho 10 người xong, anh thanh niên tiễn bác sĩ ra ga, ông này nói:
- Tôi chỉ yêu cầu 1.000 forint mà thu được 1.500 forint. Vì vậy tôi chia đôi phần dôi ra. Đây là 250 forint của anh.
- Xin cảm ơn bác sĩ! Tôi xin được nói thật là cha tôi không chết mà ở trong số 10 người đã được bác sĩ khám bệnh.
Lần này thì đúng
Đêm trước khi đi khám tuyển nghĩa vụ quân sự, một chàng thanh niên được đám bạn kể cho một mẹo nhỏ để trốn lính.
“Một anh chàng đi khám tuyển được bác sĩ kiểm tra mắt. Ông bác sĩ chỉ vào bàn và hỏi: - - Chữ gì đây?
Anh kia ngơ ngác:
- Chữ nào cơ?
- Ở dòng này.
- Dòng nào cơ?
- Đây, ở trên bàn.
- Thế cái bàn nào?
Và anh chàng được tuyên bố là không thích hợp với công việc, rất đúng ý anh ta.
Nghe vậy, anh chàng sắp sửa tòng quân quyết định sẽ lặp lại trò ma giáo đó với bác sĩ khám bệnh. Khi kiểm tra mắt, bác sĩ hỏi:
- Bây giờ cậu hãy chỉ cho tôi chữ ở trên bàn.
Anh ta ngạc nhiên hỏi:
- Bàn nào cơ? Chẳng có cái bàn nào ở đây cả!
- Anh nói đúng. - Bác sĩ nhận xét. - Anh đã thấy rõ là không có cái bàn nào cả. Anh đã được nhận vào quân đội.
Bán thuốc theo toa
Một phụ nữ bước vào hiệu thuốc và hỏi mua một liều thuốc ngủ cực mạnh. Người bán cẩn thận hỏi: "Bà mua thuốc này làm gì vậy?"
- Để giết chồng tôi.
- Tôi không thể bán thuốc cho bà để giết chồng được!
Người đàn bà bèn đưa ra một bức ảnh người đàn ông và một phụ nữ trong tư thế thân mật. Người đàn ông là chồng bà, còn người phụ nữ lại chính là vợ của người bán thuốc.
Người bán thuốc cầm lấy bức ảnh và gật đầu:
- Xin lỗi! Tôi không biết là bà có mang toa thuốc theo.
Sign: thu tuc giai the cong ty
Kẻ tình nghi
Cô con gái ông cảnh sát trưởng chạy bổ vào nhà và khoe với bố: "Bố ơi, con có thai".
Sau đó, cô rút trong túi áo ra một tập giấy lớn và nói: "Còn đây là danh sách những kẻ bị tình nghi".
Bí mật khủng khiếp
- Bí mật khủng khiếp đây! Đã có năm mươi nạn nhân! Mua báo không ông?
- Khách qua đường mua một tờ, xem lướt qua: Này, thằng nhóc kia, làm gì có bí mật với nạn nhân nào?
- Đó chính là bí mật khủng khiếp mà ông là nạn nhân.
- !?
- Báo đây! Bí mật khủng khiếp, đã có năm mươi mốt nạn nhân... Báo đây...
Đãng trí hay không?
Một thương gia đang nằm chờ chết, thều thào đọc chúc thư cho viên luật sư:
- ...Có lẽ cũng phải nghĩ đến các nhân viên của tôi một chút. Hãy chia cho mỗi người phục vụ trên 25 năm nửa triệu USD...
- Luật sư ngạc nhiên: Nhưng hãng của ngài chỉ mới thành lập có 15 năm thôi mà?
- Vị thương gia thở hắt: Vâng, tôi nhớ. Nhưng phải quảng cáo chứ!
Triệu phú nghỉ mát
Trên tiền sảnh khách sạn sang trọng nhất ở Florida, người ta đang dỡ hành lý của ông triệu phú mới tới. Thấy toàn giày trượt tuyết, xe trượt và nhiều dụng cụ chơi thể thao mùa đông khác, chủ khách sạn ngạc nhiên hỏi:
- Ngài mang những thứ này đến đây làm gì? Ở đây tuyết có rơi bao giờ đâu?
- Xin đừng lo, tuyết sẽ đến trong container sau!
Không đáp ứng được tiêu chuẩn
Thầy giáo đang giải thích cho học sinh hiểu thời gian đã làm thay đổi các quan niệm của xã hội về cái đẹp và các chuẩn mực của nó như thế nào:
- Chúng ta hãy thử nhớ lại Hoa hậu Mỹ năm 1931, cô ta cao 1,55 m cân nặng 49 kg, các số đo: 76-64-81. Theo các em, liệu cô ta có cơ may không, nếu dự cuộc thi sắc đẹp năm nay không?
- Thưa thầy, cô ta sẽ không có một cơ may nào hết ạ!
- Giáo viên gợi mở: Tại sao? Em hãy cho ví dụ về các tiêu chuẩn
- Đơn giản vì cô ta đã quá tuổi đăng ký tham dự.
Làm phúc
Buổi chiều, một triệu phú đang đi trên chiếc limousine thì nhìn thấy một người đàn ông đang ăn cỏ bên vệ đường. Ông dừng lại tìm hiểu:
- Tại sao ông ăn cỏ?
- Tôi không có tiền mua thức ăn.
- Ồ, vậy thì đi với tôi.
- Nhưng thưa ngài, tôi có vợ và sáu con!.
- Hãy mang họ theo!
Khi tất cả leo lên xe, người đàn ông nói: "Thưa ngài, ngài quá tốt bụng". Triệu phú lời: "Không có chi, cỏ ở nhà tôi cao gần đến ba tấc".
Một ý kiến
Đêm công diễn đầu tiên, tác giả vở kịch gửi giấy mời đặc biệt đến một nhà phê bình sân khấu danh tiếng. Lúc màn hạ, thấy nhà phê bình ngủ tít mít, kịch gia giận dỗi:
- Tôi thì tha thiết mong chờ nhận xét của ông, vậy mà ông lại đến đây chỉ để ngủ!
- Vị khách mời bình thản đáp: Ngủ cũng là một ý kiến đấy!